Vũ Mộng Nguyên

Học thuật
Thân thiện
Vũ Mộng Nguyên

Vũ Mộng Nguyên giảng sách cho các học trò trong vườn.

Định nghĩa
  1. Danh từ riêng:
    • Tên một nhân vật lịch sử Việt Nam: " Mộng Nguyên" tên của một danh , một vị quan văn nổi tiếng sống vào khoảng thế kỷ 14-15 trong lịch sử Việt Nam.
    • Một nhà giáo dục: Ông từng giữ chức vụ Tế tửu Quốc tử giám, tương đương với hiệu trưởng trường đại học quốc gia thời xưa, chuyên lo việc dạy học đào tạo nhân tài.
dụ sử dụng
  • Danh từ riêng:
    • Mộng Nguyên một trong những danh đất Kinh Bắc. ( Mộng Nguyên một trong những danh của vùng đất Kinh Bắc.)
    • Sử sách ghi lại công lao của Tế tửu Mộng Nguyên đối với nền giáo dục Đại Việt. (Sử sách ghi lại công lao của Tế tửu Mộng Nguyên đối với nền giáo dục nước Đại Việt.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • "Danh Mộng Nguyên": Cụm từ dùng để nhấn mạnh địa vị học vấn danh tiếng của ông.

    • Danh Mộng Nguyên được người đời kính trọng tài đức. (Danh Mộng Nguyên được người đời kính trọng tài năng đạo đức.)
  • "Tế tửu Mộng Nguyên": Cụm từ chỉ chức vụ quan trọng nhất của ông trong sự nghiệp.

    • Tế tửu Mộng Nguyên đã đóng góp nhiều vào việc đào tạo nhân tài cho triều đình. (Tế tửu Mộng Nguyên đã đóng góp nhiều vào việc đào tạo nhân tài cho triều đình.)
Biến thể từ gần giống
  • Hiệu Vị Khê, Lạn Kha: Đây các tên hiệu (tên tự, tên hiệu) của Mộng Nguyên, thường được dùng trong văn chương, thơ phú để chỉ về ông.
    • Cụ Lạn Kha (tức Mộng Nguyên) nhiều thơ văn lưu truyền hậu thế. (Cụ Lạn Kha (tức Mộng Nguyên) nhiều thơ văn lưu truyền cho đời sau.)
Từ đồng nghĩa
  • Danh : Nhà nho, người học vấn uyên thâm danh tiếng (có thể dùng để chỉ chung cho những người như ông).
  • Tế tửu: Chức quan đứng đầu Quốc tử giám (chỉ chức vụ, không phải tên riêng).
Thành ngữ liên quan

(Không thành ngữ phổ biến nào trực tiếp lấy tên " Mộng Nguyên" làm thành phần cố định.)

Vũ Mộng Nguyên

Vũ Mộng Nguyên giảng sách cho các học trò trong vườn.

  1. (thế kỷ 14-15, Đông Sơn, Tiên Du, Kinh Bắc - nay thuộc Tiên Sơn, Bắc) Hiệu Vị Khê, Lạn Kha. Đương thời, ông từng ra làm quan dưới triều Thái Tổ, sau được thăng tới Tế tửu Quốc tử giám